Có lương hưu 30 triệu đồng/tháng, cụ ông 62 tuổi nhất quyết không thay con trai trả tiền vay mua nhà: "Không phải nghĩa vụ của tôi"

Người cha quyết định như vậy có phải quá ích kỷ hay không?

Mâu thuẫn gia đình bùng nổ khi từ chối trả nợ thay con

Ông Lý, 62 tuổi (Trung Quốc) dù mỗi tháng nhận được khoản lương hưu 8.000 NDT (tương đương khoảng 31 triệu đồng), nhưng ông lại rơi vào hoàn cảnh gia đình mâu thuẫn chỉ vì từ chối trả khoản vay mua nhà cho con trai.

Quyết định này không chỉ khiến ông phải hứng chịu sự trách móc từ con trai, con dâu mà còn trở thành đề tài bàn tán của họ hàng, khiến áp lực tinh thần ngày càng đè nặng trong tâm trí ông. Suốt nhiều tháng nay, không khí gia đình ông luôn chìm trong trạng thái căng thẳng và ngột ngạt.

Trước khi nghỉ hưu, ông Lý từng là một kỹ thuật viên nòng cốt tại doanh nghiệp. Ông cùng vợ có một người con trai tên là Lý Lỗi. Để có thể nuôi dạy con nên người, hai vợ chồng chắt chiu từng đồng, dành tất cả những điều tốt đẹp nhất cho con trai.

Không chỉ lo liệu việc học hành, đến khi con kết hôn, họ còn dốc cạn toàn bộ số tiền tích cóp, từ khoản đặt cọc mua nhà, tiền sính lễ cho đến chi phí tổ chức tiệc cưới. Thậm chí, hai ông bà còn phải vay mượn họ hàng chỉ để giúp con trai ổn định gia đình và sự nghiệp.

Khi ấy, người cha tin rằng với tất cả những gì mình đã hy sinh, sau này con trai nhất định sẽ biết ơn và hiếu thảo với cha mẹ.

Sau khi nghỉ hưu, mỗi tháng ông nhận được lương hưu 8.000 NDT (khoảng 31 triệu đồng). Ở một thành phố loại hai, khoản thu nhập này đủ để hai vợ chồng duy trì cuộc sống hằng ngày, thậm chí còn có thể dành dụm một phần để làm quỹ dự phòng.

Ông Lý tính toán khá rõ ràng: sẽ dùng số tiền này để sửa sang lại căn nhà cũ, chăm sóc sức khỏe cho bản thân, thỉnh thoảng đi du lịch, đồng thời sẽ tích lũy một khoản “tiền cứu sinh” cho tuổi già. Mục tiêu của ông là sống những năm tháng cuối đời một cách an nhàn, không trở thành gánh nặng cho con cái.

Tuy nhiên, ngay trong tháng đầu tiên nhận lương hưu, con trai Lý Lỗi đã cùng vợ tìm đến nhà, lấy lý do áp lực trả nợ mua nhà lớn nên đề nghị cha mỗi tháng trích một phần tiền hưu hỗ trợ trả góp cho anh ta. Người con dâu cũng đứng bên phụ họa, cho rằng nhiều bậc cha mẹ khác đều dốc sức trợ giúp con cái mình, trong khi ông còn nhận được khoản lương hưu khá cao mà không chịu san sẻ thì là quá ích kỷ.

Ông Lý nhẹ nhàng từ chối, đồng thời giải thích rõ những trăn trở của mình: "Cha mẹ đều đã cao tuổi, sức khỏe ngày càng suy giảm, khoản lương hưu cần được dành để dưỡng già, chữa bệnh và phòng khi khẩn cấp. Nếu dồn hết tiền giúp con trả nợ mua nhà, một khi chẳng may ốm đau, không chỉ bản thân không còn chỗ dựa mà còn vô tình trở thành gánh nặng cho chính con cái".

Thế nhưng, lời giải thích ấy lại không nhận được sự thấu hiểu. Thái độ của con trai nhanh chóng thay đổi, không còn chủ động quan tâm cha mẹ nữa; mỗi lần về nhà chủ yếu là than phiền và trách móc. Con dâu thì tỏ rõ sự khó chịu, thường xuyên buông lời lạnh nhạt, thậm chí còn nói xấu, xúc phạm sau lưng ông.

Sau khi sự việc lan ra, nhiều người thân trong họ cũng lần lượt khuyên ông nên nhượng bộ, họ khuyên rằng “tiền sớm muộn gì cũng là của con”, “gia đình hòa thuận mới là điều quan trọng nhất”. Không một ai thực sự đứng về phía ông, cân nhắc đến những khó khăn và nỗi lo tuổi già mà ông đang phải đối mặt. Điều đó khiến ông càng thêm tủi thân, cô đơn, nhiều đêm trằn trọc không thể chợp mắt.

Bài học về trách nhiệm gia đình và “điểm tựa tuổi già”

Không lâu sau, người vợ của ông vì lo lắng chuyện gia đình kéo dài, nên đã bị tăng huyết áp phải nhập viện, chi phí điều trị lên tới hàng chục nghìn NDT (tương đương hàng trăm triệu đồng). Ông Lý gọi điện báo cho con trai, mong anh đến thăm nom.

Thế nhưng, khi vừa có mặt tại bệnh viện, điều đầu tiên con trai nhắc tới vẫn là khoản vay mua nhà của mình. Điều này khiến mọi cảm xúc bị dồn nén bấy lâu của ông Lý hoàn toàn vỡ òa. Ông nghiêm khắc trách mắng con ngay tại chỗ vì sự thiếu chín chắn, đồng thời khẳng định rõ ràng rằng mình đã hoàn thành trách nhiệm nuôi dưỡng con cái từ lâu; còn khoản vay mua nhà là trách nhiệm của anh ta, không phải nghĩa vụ của cha mẹ.

Ảnh minh hoạ

Sau cuộc tranh cãi này, Lý Lỗi rơi vào im lặng trong một thời gian dài, không còn nhắc đến chuyện nhờ cha hỗ trợ trả nợ mua nhà nữa. Dưới áp lực cuộc sống, anh ta bắt đầu làm thêm để tăng thu nhập, học cách chi tiêu tiết kiệm và lên kế hoạch tài chính một cách bài bản hơn.

Anh từng bước học cách tự mình gánh vác trách nhiệm gia đình, đồng thời dần nhìn lại và suy ngẫm về những hành động trước đây của bản thân.

Sau một thời gian, Lý Lỗi chủ động tìm đến nhà, cúi đầu xin lỗi cha vì sự ích kỷ và nông nổi trước đây. Anh thẳng thắn thừa nhận rằng cuối cùng mình cũng đã hiểu được nỗi khó khăn của cha, anh ta nhận ra việc cha từ chối hỗ trợ trả nợ mua nhà không phải vì không yêu thương con, mà là để giữ lại chỗ dựa cho tuổi già, đồng thời cũng mong con mình học được cách tự gánh vác trách nhiệm gia đình.

Ảnh minh hoạ

Hiện tại, cuộc sống của hai ông bà đã trở lại bình thường. Khoản lương hưu 31 triệu mỗi tháng cũng được phân bổ hợp lý cho chi tiêu thường ngày, tích lũy dưỡng già và chăm sóc sức khỏe. Không khí gia đình cũng trở nên êm ấm, hòa thuận hơn.

Ông Lý chia sẻ, làm cha mẹ, nuôi con khôn lớn và giúp con ổn định gia đình đã là trọn vẹn bổn phận. Khi con cái trưởng thành, những áp lực trong cuộc sống nên do chính họ tự gánh vác. Việc cha mẹ có lương hưu là phúc phần của cha mẹ; sẵn lòng hỗ trợ con cái là tình nghĩa, còn không hỗ trợ thì cũng là điều hợp lý.

Ông mong rằng con cái sẽ thấu hiểu nỗi vất vả của đấng sinh thành, đồng thời hy vọng mỗi người cao tuổi đều giữ được “điểm tựa” cho tuổi già, sống an yên, không phụ thuộc trong những năm tháng cuối đời.

Theo Toutiao