Nhân ngày 27-2, con của bệnh nhân nặng nhớ người thầy thuốc từng chữa trị cho mẹ

Cứ từ mờ sáng trên con phố cổ Hà Nội, người ta dễ bắt gặp một ông cụ dáng người nhỏ nhắn, nước da trắng trẻo, khuôn mặt đôn hậu, đang đi bộ trên vỉa hè tập thể dục. Đó là GS.TS.BS Nguyễn Khánh Trạch, chuyên gia đầu ngành tiêu hóa - gan mật.
thầy thuốc - Ảnh 1.

GS.TS Nguyễn Khánh Trạch - Ảnh: TGCC

Tôi biết ông vì mẹ đẻ tôi bị bệnh nặng, đã từng được ông điều trị. Năm 1998, mẹ tôi vào cấp cứu lần đầu tiên tại khoa cấp cứu Bệnh viện E trong tình trạng bệnh rất nặng. Ngày đó, bệnh viện vô cùng vắng vẻ, cả khoa cấp cứu chỉ có 2 - 3 bệnh nhân nằm điều trị. 

Những kỷ niệm đáng nhớ với người thầy thuốc đáng kính

Mẹ tôi được cứu sống nhờ chuyên môn cũng như tấm lòng của những

Y khoa luôn có mặt ở các khía cạnh của cuộc sống để cứu sống con người - Ảnh minh họa: AFP

Lời thề y đức 

Tuyên thệ lời thề Hippocrates (Lời thề y đức) đã đi cùng ông từ khi là một chàng sinh viên mới chập chững bước chân vào giảng đường Trường đại học Y Hà Nội đến tận bây giờ. Lời thề này là kim chỉ nam, đánh dấu sự dấn thân vào nghề cao quý nhất trong xã hội - cứu sống tính mạng con người. 

Tôi vẫn nhớ như in những bệnh nhân nặng nằm điều trị tại Bệnh viện Bạch Mai do chính tay ông điều trị lúc đó. Đó là chị Kim Anh, 26 tuổi, viêm đường tiết niệu nặng, đi tiểu không tự chủ; Rồi chị Thanh, 35 tuổi, bị lao ruột rất nặng mà chưa tìm ra chủng gây bệnh. 

Chỉ trong vòng 3 tháng, chị bị sụt 25kg. Thể trạng vô cùng gầy yếu, chồng chị là lái xe, phải cõng vợ trên vai vì vợ yếu quá, không đi nổi. Sau này bệnh viện xét nghiệm và gửi mẫu bệnh phẩm sang Nhật Bản để các chuyên gia 2 nước cùng hội chẩn điều trị cho chị. 

Có bệnh nhân bị xơ gan cổ chướng giai đoạn cuối, bụng to như cái trống, hằng ngày y bác sĩ phải hút dịch và truyền thuốc vào cơ thể để duy trì sự sống cho họ. 

Có một thanh niên, tuổi mới 27 ở tỉnh xa về điều trị mới được ít hôm, người xanh xao vàng vọt. Khi tôi vào viện đưa cháo cho mẹ ăn sáng trước giờ đi làm thì biết tin anh đã ra đi vì mất máu cấp do căn bệnh xơ gan thể trạng nặng…

Sống và làm việc trong môi trường như vậy, ông thấu hiểu nỗi đau của bệnh nhân không chỉ ở thể xác mà còn cả về vật chất khi bị bệnh trọng.

Ngày đó, cơ sở vật chất của Bệnh viện Bạch Mai còn rất nhiều thiếu thốn, thuốc men cũng chưa đầy đủ chữa trị cho bệnh nhân. Nhiều bệnh nhân ở các tỉnh xa về không có điều kiện kinh tế, phải nằm cùng người nhà ở ngoài sân bệnh viện trong cảnh màn trời chiếu đất. Họ mang theo cả bếp dầu để người nhà nấu ăn tại chỗ và tiêm truyền cho bệnh nhân cũng tại chỗ. 

Như bố tôi ở tuổi 75 cả tháng trời vẫn phải ăn nằm ở hành lang bệnh viện để trông mẹ tôi cho tôi đi làm. Cuộc sống nuôi người bệnh thời kỳ đó quá vất vả, khổ cực.

Lần thứ hai tôi lại bước chân vào nhà ông sau 14 năm kể từ năm 1998 đó. Đó là sau đợt bố tôi điều trị một tuần tại khoa tim mạch C4 Bệnh viện Bạch Mai. Khi tôi cầm tập hồ sơ bệnh án của bố và đến nhà ông để nhờ ông tư vấn việc chạy chữa cho bố. 

Lúc vào nhà, tôi ngạc nhiên vì sau từng ấy năm, ông không thay đổi nhiều về dáng vẻ. Ông vẫn gần gũi ấm áp như trước đây tôi đã gặp. Tôi kể lại cho ông nghe về mẹ tôi đã kéo dài được sự sống gần 13 năm sau lần được ông điều trị năm đó. Tôi đã đọc được ánh mắt ngạc nhiên xen lẫn niềm vui lấp lánh trong đó. 

Không vui sao được khi bệnh nhân đã kéo dài được sự sống đến như vậy. Nếu như không có đề tài nghiên cứu của ông và các đồng nghiệp (trong đó ông là chủ nhiệm đề tài về phương pháp thắt tĩnh mạch thực quản qua đường nội soi năm 1997-1998) thì những bệnh nhân như mẹ tôi làm sao có thể sống được lâu đến như vậy. 

Bởi nếu phương pháp này chưa được phát minh và đưa vào ứng dụng thì bệnh nhân chỉ có thể duy trì sự sống được vài tháng hoặc cùng lắm một hoặc hai năm là cùng. Và hơn chục năm qua, phương pháp này đã trở thành phương pháp thường quy tại các bệnh viện lớn. 

Ông cũng là người thầy thuốc, người thầy giáo được nhiều thế hệ y bác sĩ ở mọi miền đất nước luôn ca ngợi và kính trọng bởi những đóng góp to lớn của ông cho nghề y, đặc biệt là với ngành nội khoa của Việt Nam. 

Lần bố tôi điều trị tại khoa hô hấp Bệnh viện E, khi tôi đang trao đổi với bác sĩ về bệnh của mẹ tôi trước kia đã được giáo sư điều trị, anh ấy cũng nói bằng giọng rất trân trọng: "Thầy Nguyễn Khánh Trạch được tất cả các thế hệ y bác sĩ kính trọng vì y đức của thầy". Chính vì điều đó, tôi hiểu sự kính trọng này bắt nguồn từ cốt cách thanh tao, giản dị của một nhân cách lớn.

Nhân ngày 27-2, con của bệnh nhân nặng nhớ người thầy thuốc từng chữa trị cho mẹ - Ảnh 3.Sài Gòn - TP.HCM - miền đất hứa bao phận người - Kỳ 5: Trả nghĩa thành phố bằng một đời thầy thuốc

Hơn nửa thế kỷ gắn bó với ngành y và giảng dạy tại Trường đại học Y Dược TP.HCM, bác sĩ Phan Bảo Khánh (76 tuổi, ngụ quận 1, TP.HCM) vẫn nhớ như in từng bước ngoặt cuộc đời, tất cả đều gắn liền với thành phố này như máu thịt.



Đọc tiếp Về trang Chủ đề