Nhiều năm trước, con trai bà Lý rời quê Hồ Nam (Trung Quốc) lên Thâm Quyến lập nghiệp, sau đó kết hôn với một cô gái thành phố và ở lại sinh sống tại đây. Mới đây, khi nghe tin con dâu sinh cháu trai đầu lòng, bà vừa vui mừng vừa tự nhủ phải làm điều gì đó thật trọn vẹn cho cột mốc quan trọng này.
Không ngần ngại, bà quyết định rút 13.000 NDT (khoảng 50 triệu đồng) tiền tiết kiệm, để mua một chiếc vòng vàng nhỏ làm quà mừng đầy tháng cháu nội. Với bà, đó không chỉ là món quà vật chất mà còn là sự gửi gắm yêu thương, là cách một người bà ở quê thể hiện tấm lòng với đứa cháu đầu tiên của gia đình.
Lễ đầy tháng được tổ chức tại một nhà hàng lớn ở trung tâm thành phố. Đây là lần đầu tiên bà Lý bước vào một không gian sang trọng như vậy. Họ hàng hai bên tề tựu đông đủ, không khí náo nhiệt. Bà Lý mặc bộ áo mới, tay cầm túi quà, trong lòng vừa hồi hộp vừa xúc động.
Khi đến phần tặng quà, bà nhẹ nhàng đặt chiếc hộp vàng lên bàn, nói vài lời chúc giản dị. Món quà của bà không phải lớn nhất trong bữa tiệc, nhưng là một phần tiền tiết kiệm phải dành dụm suốt nhiều năm.
Bữa tiệc diễn ra vui vẻ cho đến khi thông gia nâng ly phát biểu. Bà thông gia nói về niềm vui có cháu, cảm ơn họ hàng hai bên đã đến chung vui. Tuy nhiên, trong câu chuyện, bà vô tình nhắc một câu: “Thời buổi này, nuôi con ở thành phố tốn kém lắm, ông bà ở quê nếu không giúp được gì nhiều thì cũng đừng gây thêm áp lực cho các cháu”.
Câu nói ấy khiến không khí bàn tiệc im lặng trong giây lát. Có thể với người nói, đó chỉ là lời xã giao. Nhưng với bà Lý, lời nói đó khiến bà suy nghĩ.
Bà hiểu rằng gia đình con trai đang phải gánh vác nhiều chi phí, từ nhà cửa đến nuôi con nhỏ. Bà chưa từng đòi hỏi con phải gửi tiền về, cũng không muốn trở thành gánh nặng. Nhưng nghe câu nói ấy giữa đông người, bà không khỏi chạnh lòng.
Kết thúc bữa tiệc, bà Lý xin phép ra về sớm. Con trai định giữ mẹ ở lại thêm vài ngày để thăm cháu. Song bà chỉ cười và nói rằng còn việc ở quê. Đêm đó, bà bắt chuyến xe muộn trở về Hồ Nam.
Trên chuyến xe đường dài, bà Lý suy nghĩ rất nhiều. Bà tự hỏi liệu mình có thực sự khiến các con áp lực? Liệu món quà vàng kia có khiến thông gia cảm thấy khó xử? Nhưng càng nghĩ, bà càng hiểu rõ điều mình muốn làm.
Về đến quê, việc đầu tiên bà làm là gọi điện cho con trai. Bà nói rõ: “Mẹ không giận ai cả. Mẹ chỉ muốn các con yên tâm làm việc. Nếu cần, mẹ vẫn còn sức khỏe, có thể lên thành phố trông cháu vài tháng để hai con đỡ vất vả. Còn nếu không, mẹ ở quê cũng tự lo được.”
Đầu dây bên kia, anh con trai nghẹn lời. Anh xin lỗi mẹ vì đã để bà nghe những lời không hay. Thực tế, vợ chồng anh chưa từng nghĩ cha mẹ ở quê là gánh nặng. Ngược lại, họ luôn biết ơn sự hy sinh thầm lặng của bà.
Vài ngày sau, con dâu cũng chủ động gọi điện cho mẹ chồng. Cô giải thích rằng mẹ ruột mình chỉ lo lắng cho cuộc sống của các con, không có ý xem nhẹ vai trò của bất kỳ ai. Cô cũng mong bà Lý lên Thâm Quyến ở cùng một thời gian để gia đình thêm gắn kết.
Câu chuyện tưởng như bắt đầu từ một hiểu lầm, nhưng lại mở ra cơ hội để các thành viên trong gia đình thẳng thắn chia sẻ. Bà Lý nhận ra rằng, điều con cháu cần không chỉ là vàng bạc, mà là sự thấu hiểu và đồng hành. Còn phía gia đình thông gia cũng hiểu rằng, lời nói trong những dịp đông người đôi khi có thể gây tổn thương nếu thiếu tinh tế.
Sau biến cố nhỏ ấy, hai bên gia đình chủ động giữ liên lạc nhiều hơn. Bà Lý thỉnh thoảng lên thành phố chăm cháu, còn thông gia mỗi dịp lễ Tết cũng gửi quà về quê. Khoảng cách hai bên gia đình dần được thu hẹp bằng sự chân thành.
Bà Lý cho biết chuyến xe đêm trở về quê không phải là sự bỏ đi trong tổn thương. Đó là khoảng lặng để bà suy nghĩ và lựa chọn cách yêu thương đúng đắn hơn. Đôi khi, giá trị lớn nhất mà người lớn có thể trao cho con cháu không nằm ở số tiền tiết kiệm rút ra, mà là ở sự bao dung và nhân hậu giữ gìn mái ấm gia đình.
Theo Toutiao