Câu chuyện “chồng cũ của mình” gây sốt ngày đầu năm: Ly hôn không phải là thất bại, nếu người lớn vẫn đặt lợi ích của con lên đầu!

Câu chuyện nhanh chóng nhận về hàng nghìn lượt tương tác, kèm theo hai luồng ý kiến trái chiều.

Những ngày đầu năm, mạng xã hội xôn xao trước chia sẻ của chị L.A.N về người chồng cũ. Ba năm nay, cứ giáp Tết, anh lại mang giỏ quà sang chúc Tết nhà ngoại. Đón con về ăn Tết bên nội, mồng 2 lại đưa con sang chúc Tết bên ngoại. Không còn chung đường nhưng vẫn giữ sự lịch sự, tôn trọng hai bên gia đình. Với chị, như vậy là đủ. Bởi vợ chồng có thể không đi cùng nhau nữa, nhưng con vẫn cần đủ đầy nội ngoại.

Câu chuyện nhanh chóng nhận về hàng nghìn lượt tương tác, kèm theo hai luồng ý kiến trái chiều.

Câu chuyện gây chú ý

Một bên cho rằng đó mới là cách ứng xử văn minh sau ly hôn. Hôn nhân có thể kết thúc, nhưng trách nhiệm làm cha mẹ thì không. Khi người lớn đủ bình tĩnh và tôn trọng nhau, đứa trẻ sẽ không phải đứng giữa những mâu thuẫn, không bị buộc phải “chọn phe”. Việc người cha chủ động giữ gìn nếp Tết, qua lại hai bên gia đình cho thấy sự trưởng thành và ý thức trách nhiệm với con.

Nhưng cũng có người đặt câu hỏi: Nếu đã đủ tử tế với nhau như vậy, vì sao lại trở thành “chồng cũ”? Phải chăng đằng sau hai chữ ly hôn là những điều người ngoài không thể hiểu? Quả thật, chuyện vợ chồng có những góc khuất chỉ người trong cuộc mới rõ. Có thể họ không còn phù hợp để sống chung, không còn tiếng nói chung trong cuộc sống hằng ngày. Sự tử tế sau ly hôn không đồng nghĩa với việc cuộc hôn nhân ấy không từng có rạn nứt hay tổn thương.

Song, điều đáng nói ở đây không phải là vì sao họ chia tay, mà là cách họ cư xử sau chia tay.

Trẻ em không có lỗi trong quyết định của người lớn. Khi cha mẹ ly hôn, điều khiến trẻ tổn thương nhất không hẳn là việc bố mẹ không còn sống cùng nhau, mà là cảm giác mất an toàn, bị bỏ rơi, hoặc bị kéo vào những căng thẳng giữa hai bên. Nếu cha mẹ liên tục nói xấu nhau, tranh giành, chì chiết, đứa trẻ sẽ lớn lên với tâm thế bất an, dễ hình thành sự nghi ngờ trong các mối quan hệ sau này.

Ngược lại, khi cha mẹ vẫn hòa thuận, cư xử văn minh, tôn trọng nhau trước mặt con, đứa trẻ sẽ học được rất nhiều điều.

Trước hết, con hiểu rằng chia tay không đồng nghĩa với thù hận. Người lớn có thể không còn yêu nhau, nhưng vẫn có thể hợp tác vì trách nhiệm chung. Điều đó dạy trẻ về sự bao dung và trưởng thành cảm xúc.

Thứ hai, con không bị đặt vào tình thế phải lựa chọn. Một đứa trẻ không nên phải trả lời câu hỏi “Con thương ai hơn?”. Khi cả hai bên nội – ngoại đều được giữ gìn, con cảm nhận được mình vẫn thuộc về cả hai gia đình. Sự đủ đầy ấy giúp con bớt mặc cảm, bớt cảm giác thiếu hụt so với bạn bè.

Thứ ba, cách cha mẹ ứng xử chính là bài học sống động nhất về nhân cách. Trẻ em học bằng cách quan sát. Nhìn bố mẹ giữ lời hứa, tôn trọng ông bà hai bên, giữ đúng lịch đón – trả, không gây khó dễ cho nhau, con sẽ hiểu thế nào là trách nhiệm, là chữ tín, là sự tử tế. Những bài học ấy không nằm trong sách giáo khoa nhưng theo con suốt cuộc đời.

Ly hôn không phải là thất bại, nếu sau đó người lớn vẫn biết đặt lợi ích của con lên trên cái tôi cá nhân. Một gia đình có thể không còn nguyên vẹn theo nghĩa truyền thống, nhưng vẫn có thể tròn đầy trong tình yêu thương và sự tôn trọng.

Và có lẽ, điều khiến câu chuyện này gây “sốt” không phải vì nó quá đặc biệt, mà vì nhiều người nhận ra: điều con cái cần nhất sau một cuộc chia tay là cha mẹ vẫn đủ văn minh để cùng nhau làm tròn vai.