Đi họp lớp sau 25 năm nhưng đến nơi không ai nhận ra, tôi lập tức bỏ về, thề không bao giờ đi họp lớp nữa

Gặp lại bạn bè sau nhiều năm, người đàn ông Trung Quốc không ngờ buổi họp lớp lại khiến anh nhận ra 1 sự thật phũ phàng về bạn bè.

Buổi họp lớp tưởng chừng chỉ là một cuộc gặp mặt ôn lại kỷ niệm cũ, nhưng với Lý Minh, người đàn ông ngoài 40 tuổi sống tại Trung Quốc, đó lại trở thành khoảnh khắc khiến anh nhận ra một sự thật cay đắng: có những mối quan hệ đã kết thúc từ lâu, chỉ là con người ta không muốn thừa nhận.

Lý Minh nhận được lời mời họp lớp muộn hơn những người khác vài ngày. Tin nhắn được gửi một cách ngắn gọn, không kèm theo lời hỏi han hay giải thích. Dù vậy, anh vẫn quyết định tham dự. Theo anh, đã nhiều năm không gặp bạn cũ, đây có thể là dịp hiếm hoi để mọi người kết nối lại sau quãng thời gian dài mỗi người một ngả.

Buổi họp lớp được tổ chức tại một nhà hàng khá sang trọng ở ngoại ô thành phố. Khi Lý Minh bước vào phòng, cuộc trò chuyện đang diễn ra rôm rả. Những cái bắt tay xã giao nhanh chóng trôi qua, thay vào đó là những nhóm nhỏ quây quần nói chuyện với nhau. Anh ngồi xuống một góc bàn, mỉm cười lắng nghe, chờ đợi ai đó bắt chuyện.

Nhưng càng về sau, cảm giác lạc lõng càng rõ rệt. Các câu chuyện xoay quanh công việc, đầu tư, bất động sản và những mối quan hệ làm ăn hiện tại. Những người thành đạt trở thành trung tâm của buổi gặp, còn những ai không có nhiều “thành tích” để kể thì dần bị đẩy ra rìa.

Lý Minh nhận ra mình không thuộc về bất kỳ vòng tròn nào trong căn phòng đó. Không ai hỏi anh đang làm gì, sống ra sao. Khi anh chủ động tham gia một cuộc trò chuyện, câu chuyện nhanh chóng chuyển hướng, hoặc bị ngắt quãng một cách gượng gạo. Thậm chí, trong lúc chụp ảnh tập thể, không ai để ý đến việc anh đang đi vệ sinh và chưa kịp vào khung hình.

Ngay lúc đó, Lý Minh hiểu rằng sự có mặt của mình không mang nhiều ý nghĩa. Anh không bị ghét bỏ, nhưng cũng không được mong đợi. Ngày còn đi học, Lý Minh là một học sinh ít nói, có phần nhút nhát. Anh không nổi bật trong các phong trào của lớp, cũng hiếm khi trở thành trung tâm của những cuộc trò chuyện. Tuy nhiên, trong ký ức của mình, Lý Minh chưa bao giờ nghĩ rằng sự trầm lặng ấy lại khiến anh trở nên mờ nhạt đến mức bị quên mặt giữa những người từng gắn bó suốt nhiều năm.

Trong buổi họp lớp hôm đó, cảm giác lạc lõng nhanh chóng bao trùm lấy anh. Những câu chuyện rôm rả diễn ra xung quanh, nhưng dường như không dành cho anh. Không ai chủ động bắt chuyện, cũng không ai để ý đến sự hiện diện của anh trong căn phòng đông người. Lý Minh nhận ra mình giống như một vị khách vô tình bước nhầm vào buổi tiệc của người khác.

Ảnh minh họa: Internet

Từ trạng thái thoải mái, hân hoan ban đầu khi bước vào quán, tâm trạng anh dần chuyển sang ngượng ngùng, rồi chua chát. Anh hiểu rằng vấn đề không nằm ở việc mình ít nói hay không thành đạt bằng người khác, mà là sự thật phũ phàng hơn: không ai còn coi anh là một phần quan trọng của tập thể năm xưa.

Không tạo ra bất kỳ sự chú ý nào, Lý Minh lặng lẽ đứng dậy. Anh cúi người nói nhỏ với người ngồi bên cạnh: “Xin lỗi, mình có việc gấp”, rồi rời khỏi nhà hàng giữa lúc buổi tiệc vẫn tiếp diễn.

Trên đường về, Lý Minh không cảm thấy tức giận. Thay vào đó là sự trống rỗng xen lẫn nhẹ nhõm. Anh nhận ra rằng những mối quan hệ từng gắn bó trong quá khứ đã bị thời gian và hoàn cảnh làm thay đổi. Họ không còn gặp nhau vì tình bạn, mà vì thói quen, sự so sánh, hoặc nhu cầu khẳng định bản thân.

Sau sự việc đó, Lý Minh rời khỏi tất cả các nhóm chat lớp cũ. Anh cũng tự đặt ra một nguyên tắc cho mình: sẽ không tham gia thêm bất kỳ buổi họp lớp nào nữa. Câu chuyện của Lý Minh nhanh chóng nhận được sự đồng cảm từ nhiều người khi được chia sẻ trên mạng xã hội Trung Quốc. Không ít người thừa nhận rằng họ từng rơi vào hoàn cảnh tương tự: đến họp lớp với kỳ vọng gặp lại tình bạn cũ, nhưng rời đi vì cảm thấy lạc lõng.

Nhiều ý kiến cho rằng việc Lý Minh lựa chọn “buông bỏ” những mối quan hệ không còn mang lại giá trị hay năng lượng tích cực là một quyết định đúng đắn. Khi trưởng thành, hầu như ai cũng sẽ có lúc phải đối diện với lựa chọn này. Chỉ là Lý Minh không thể ngờ rằng, những người khiến anh phải đi đến quyết định “từ bỏ” ấy lại chính là những người bạn gắn bó với anh từ thuở thiếu thời.

 (Theo Zhihu)