Buổi họp lớp kỷ niệm 25 năm ra trường của một nhóm học sinh đến từ trường trung học tại Tô Châu (Trung Quốc) đã để lại dư âm đặc biệt. Đây không phải vì sự xa hoa của bữa tiệc, mà vì một hành động lặng lẽ của người bạn giàu nhất lớp vào cuối buổi gặp mặt.
Người bạn ấy tên Trần Hạo, là chủ một doanh nghiệp vật liệu xây dựng có tiếng tại địa phương. Trong mắt nhiều người, anh là hình mẫu thành đạt: Sự nghiệp vững vàng, tài chính dư dả, cuộc sống ổn định. Cũng vì thế, trước ngày họp lớp, không ít bạn bè nửa đùa nửa thật rằng “lần này chắc phải để Hạo bao”.
Bữa tiệc diễn ra tại một nhà hàng sang trọng. Sau 25 năm xa cách, những câu chuyện về công việc, gia đình, con cái nhanh chóng lấp đầy không khí. Tuy nhiên, phía sau sự rôm rả ấy vẫn tồn tại một khoảng cách vô hình. Có người đã lên vị trí quản lý, có người kinh doanh thuận lợi, nhưng cũng có người vừa thất bại trong làm ăn, thậm chí đang gánh khoản nợ lớn.
Khi gọi món, một vài người thoải mái chọn những món giá cao. Ngược lại, một số người chỉ lặng lẽ chọn món đơn giản nhất trên thực đơn. Trần Hạo quan sát tất cả, nhưng không để lộ thái độ khác thường. Anh vẫn vui vẻ nâng ly, kể lại những kỷ niệm thời đi học, kéo mọi người xích lại gần nhau hơn.
Cuối buổi, khi cả lớp còn đang chụp ảnh kỷ niệm, Trần Hạo âm thầm ra quầy thanh toán toàn bộ hóa đơn. Tổng số tiền của bữa ăn là 9.500 NDT (khoảng 35 triệu đồng). Anh dặn nhân viên không thông báo cho cả bàn biết, rồi lấy lý do có việc gia đình để ra về trước.
Ảnh minh hoạ
Phải đến khi chuẩn bị rời nhà hàng, mọi người mới hay tin hóa đơn đã được thanh toán. Không khí trong nhóm chat lớp ngay lập tức xôn xao. Nhiều người đề nghị chuyển khoản lại phần tiền của mình. Một số người bày tỏ áy náy vì đã gọi món quá tay.
Sáng hôm sau, từng người nhận được một tin nhắn riêng từ Trần Hạo. Nội dung đoạn tin nhắn: “Việc tôi thanh toán tối qua không phải để thể hiện điều gì. Tôi chỉ không muốn ai phải khó xử khi đứng dậy chia tiền. Tôi biết trong lớp có người đang gặp khó khăn. Nếu buổi gặp mặt khiến ai đó phải cân nhắc từng món ăn, tôi sẽ không thấy vui.”
Không dừng lại ở đó, Trần Hạo đề xuất một ý tưởng. Đó là nếu mọi người vẫn muốn gửi lại tiền, hãy cùng nhau trích một phần lập quỹ hỗ trợ bạn học khi cần thiết, như ốm đau, biến cố gia đình hoặc khó khăn tài chính. Phần còn lại, ai thực sự muốn chuyển lại thì tùy tâm. Anh không yêu cầu.
Tin nhắn ấy khiến nhiều người lặng đi. Điều làm họ “chết sững” không phải số tiền 9500 NDT, mà là sự tinh tế phía sau hành động. Hóa ra, trước buổi họp lớp, Trần Hạo đã biết một người bạn vừa mất việc, một người khác đang vay tiền chữa bệnh cho cha. Anh chọn cách thanh toán toàn bộ để không ai phải bối rối rút ví hay ngại ngần vì điều kiện của mình.
Một thành viên trong lớp chia sẻ: “Tôi từng nghĩ họp lớp dễ trở thành nơi so sánh thành công. Nhưng cách Hạo làm khiến tôi cảm thấy mình vẫn được tôn trọng, dù hoàn cảnh ra sao.”
Sau cuộc trao đổi, cả lớp thống nhất lập quỹ tương trợ như đề xuất. Nhiều người còn chủ động đóng góp thêm. Sau 25 năm, họ nhận ra điều quan trọng nhất không phải ai đi xa hơn, mà là khi quay về, vẫn có thể ngồi cạnh nhau mà không ai cảm thấy mình thua kém hay bị bỏ lại phía sau.
Theo Toutiao